Nếu tôi được hỏi một câu hỏi, tôi sẽ hỏi rằng là tại sao cô gái của tôi lại yêu Đông đến thế. Nhưng nếu tôi có hỏi, chắc hẳn, cô gái của tôi ấy sẽ im lặng. Chẳng có một từ ngữ nào có thể diễn đạt cảm giác của cô ta.
Mùa đông, cô gái bảo, có lạnh lẽo, nhưng cũng sẽ có sự ấm áp từ chiếc áo rét, chiếc chăn bông, hay cái nắm tay của những con người mà mình yêu thương nhất. Cũng giống như con người, phải biết chịu đựng những cơn đau, để khi vượt qua nó, họ mới có thể cảm nhận thấy hạnh phúc. Thế nên dù có vấp ngã thế nào, có đau đớn ra sao, thì cũng đừng trơ lì với cảm xúc. Thế đấy, nếu không cảm nhận đựng sự lạnh lẽo làm sao biết hơi ấm đang gần ta.
Về Mùa đông...thì cơ bản là buồn. Và chậm. Nhưng chẳng sao cả. Mùa đông luôn đối đãi tốt với chính mình. Mùa đông là sự chuyển giao cần thiết để ta đợi một mùa khác tươi mới hơn. Với cô gái, những tháng ngày của mùa đông luôn là những tháng ngày hạnh phúc nhất. Và cô gái ấy là tôi!
Về Mùa đông...thì cơ bản là buồn. Và chậm. Nhưng chẳng sao cả. Mùa đông luôn đối đãi tốt với chính mình. Mùa đông là sự chuyển giao cần thiết để ta đợi một mùa khác tươi mới hơn. Với cô gái, những tháng ngày của mùa đông luôn là những tháng ngày hạnh phúc nhất. Và cô gái ấy là tôi!
Sweet November...
Tháng 11 với tôi luôn là những tháng ngày ngọt ngào nhất. Tháng 11 năm trước và tháng 11 năm nay. Nếu tôi có thể diễn tả sự ngọt ngào của nó tôi sẽ ví tháng 11 của tôi như một viên kẹo Caramen mà tôi thích. Tôi thích những viên kẹo caramen vô cùng. Không hẳn vì chúng ngon, mà vì chúng nhỏ bé.
Sáng nay trời ập xuống một cơn mưa lớn. Tôi thích những ngày mưa, mưa đối với tôi chẳng vấn đề gì cả. Tôi có một ngày dài để làm mọi thứ mà tôi thích. Thế nên tôi đã bắt đầu với cái blog của mình. Một nơi dấm dớ mà tôi ghi lại từng con chữ trong tôi. Những con chữ ấy có vần, nó ghi rõ về tôi và cuộc đời tôi. Để một mai mà tôi có nhìn lại, chắc hẳn, tôi sẽ biết, với đôi chân của mình, tôi đã đi được bao xa. Tôi yêu cuộc sống của mình, yêu ghê gớm lắm. Vì tôi biết, sẽ chẳng ai đối đãi tốt với cuộc sống của tôi bằng chính tôi. Thế nên tôi đang tự học cách yêu chính bản thân mình.
Cuộc sống với tôi đơn giản chỉ là cho và nhận, nhưng cho như thế nào và nhận ra làm sao thì quả là một vấn đề. Tôi chợt nhận ra là mình phung phí. Phung phí tất cả...thời gian, tiền bạc, tuổi trẻ...nhưng dù thế nào thì tôi vẫn vui vì tôi nhận ra khi tôi còn trẻ, khi tôi còn đủ sức để bắt đầu lại từ đầu, khi tôi đủ can đảm để đi dò dẫm từng bước một. Đó là tôi....là tháng 11 ngọt ngào của tôi khi tôi biết mình muốn gì. Lần đầu tiên, tôi biết, tôi muốn gì.
Last November with memories
Cuộc sống với tôi đơn giản chỉ là cho và nhận, nhưng cho như thế nào và nhận ra làm sao thì quả là một vấn đề. Tôi chợt nhận ra là mình phung phí. Phung phí tất cả...thời gian, tiền bạc, tuổi trẻ...nhưng dù thế nào thì tôi vẫn vui vì tôi nhận ra khi tôi còn trẻ, khi tôi còn đủ sức để bắt đầu lại từ đầu, khi tôi đủ can đảm để đi dò dẫm từng bước một. Đó là tôi....là tháng 11 ngọt ngào của tôi khi tôi biết mình muốn gì. Lần đầu tiên, tôi biết, tôi muốn gì.
Last November with memories



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét